DBSjee Vietnamese fansite



  <{A_REPLY}><{A_POST}>

» [transfic]keyword
Park_Linh Offline
  Gửi vào: Jun 12 2009, 08:49 AM


¢¾Saranghaeyo,JungSoo¢¾¢¾¢¾
****

Nhóm: Super Moderator
Bài viết: 127
Tham gia: 16-February 09
Thành viên thứ: 10


Cảnh cáo: (0%) -----


Author: Micah

Translator: Lee Sunie

Disclaimer: DBSK không thuộc vỠtôi lẫn Micah, hỠthuộc vỠnhau.

Pairing: YooSu

Rating: PG-13

Category: sad, angst.

Warning: boyxboy Fic, please exit if offended.

Link gốc : http://www.winglin.net/fanfic/Micah5/

Link fic dịch : http://cassvn.yan.vn/f/showthread.php?t=8383

* Äã được sá»± đồng ý cá»§a ngưá»i dịch*


(IMG:http://i472.photobucket.com/albums/rr86/Sunie/Keyword-1.jpg)




Summary: Từ khoá… là từ đứng giữa “Anh†và “Emâ€â€¦









==========================

Nhân vật chính:

Micky Park Yoochun
Xiah Kim Junsu


Nhân vật phụ:
Hero Kim Jaejoong
U-know Jung Yunho
Max Shim Changmin

=============================





“Chỉ vừa má»›i đêm qua, anh nói anh yêu tôi, muốn sống cùng tôi đến mức nàoâ€


Anh cuối đầu.

“Xin lá»—iâ€


“Vậy mà chưa đầy 24 tiếng, anh nói chuyện giữa hai chúng ta đã kết thúc sao?â€


Äôi mắt anh ướt nhoà.

“Xin lá»—iâ€


“Và trong 48 tiếng nữa, anh sẽ kết hôn vá»›i má»™t ngưá»i khác?â€


Äôi tay anh nắm chặt.

“Xin lá»—iâ€


“Tôi không muốn nghe anh xin lá»—i nữa! Tôi muốn nghe lá»i giải thích cá»§a anh, hãy cho tôi má»™t lý do, chỉ má»™t lý do đơn giản thôi, để tôi không thể căm ghét anh và tiếp tục yêu anh, anh nói Ä‘i!â€


Nước mắt anh bắt đầu rơi.

“Anh… rất tiếcâ€



Quay đầu, anh bước Ä‘i, trốn chạy khá»i tình yêu cá»§a cuá»™c Ä‘á»i mình.








CHAPTER 1







SPOUSE


Không nhà thá», không lá»… phục, không tuần trăng mật, chỉ vá»›i má»™t mảnh giấy và má»™t chiếc nhẫn, má»™t chiếc nhẫn quá đắt tiá»n, quá đẹp, và… quá kinh tởm dưới ánh nhìn cá»§a Yoochun. Cởi bá» chiếc nhẫn bạc khá»i ngón tay mình, bằng má»™t cú hất tay, anh ném nó vào má»™t góc khuất trong phòng làm việc.


Với cái chau mày nay đã trở nên quá quen thuộc, Yoochun cố gắng đến lần thứ ba để tập trung vào sấp tài liệu bày trước mặt.

Một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên nhưng anh vẫn không ngừng xem xét từng câu chữ trên mặt giấy, và ngay cả tiếng bước chân tiến đến ngày một gần cũng không khiến anh buồn liếc nhìn.

.

“Em mang cho anh má»™t ít trà và bánhâ€_ngưá»i vừa bước vào nói bằng giá»ng nhẹ nhàng đến kì lạ.

Yoochun vẫn không phản ứng.


“Em… sẽ để trên bàn, anh nhá»› dùng nhéâ€


Sau khi đặt chiếc khay lên má»™t chiếc bàn nhá», ngưá»i đó lặng lẽ rá»i khá»i phòng. Và chỉ đến khi nghe thấy tiếng cá»­a khép lại, Yoochun má»›i thôi không giả vá» nữa.


Anh đưa mắt nhìn vào những chiếc bánh và ly trà, nhưng anh thậm chí không nhá»› được gương mặt cá»§a ngưá»i đã mang chúng vào.

Phải, hỠđã chính thức lấy nhau được hai ngày, vậy mà Yoochun vẫn không thể mưá»ng tượng bất cứ hình ảnh nào vá» vợ mình.


Ngày há» kí giấy kết hôn, Yoochun quả thật đã thoáng nhìn vợ anh, má»™t, hoặc hai lần, nhưng chúng Ä‘á»u không kéo dài quá 2 giây.


Yoochun không thể chịu được việc nhìn mặt bất cứ ngưá»i nào nhà há» Kim, đối vá»›i anh, tất cả bá»n há» Ä‘á»u bị che giấu, xoá má» Ä‘i nhân dạng bằng sá»± tham lam và tá»™i lá»—i. Há» là loại ngưá»i luôn dùng tiá»n bạc để đạt được những gì mình muốn, ngay cả khi Ä‘iá»u đó gây tổn thương đến ngưá»i khác… hay phá huá»· má»™t tình yêu hoàn hảo giữa hai con ngưá»i Ä‘ang vô cùng hạnh phúc.




Äẩy những suy nghÄ© Ä‘au đớn ra khá»i đầu óc, Yoochun quay trở lại công việc cá»§a mình.

Hai tiếng sau, trà và bánh vẫn không được chạm đến. Yoochun dù Ä‘ang đói, nhưng anh từ chối tất cả những thứ do ngưá»i nhà há» Kim làm ra.

Vì thế anh quyết định xuống lầu, vào bếp và tự nấu bữa ăn cho chính mình.






“Tiá»n không phải là lý do để tước Ä‘i há»c vấn cá»§a má»™t sinh viên. Ná»n kinh tế năm nay không được tốt, nhưng hãy tăng giá trị há»c bổng lên 2000 và nâng thêm 10 suất nữa. Tôi sẽ chi trả tất cả. Không, không cần để tên tôi, cứ lấy danh nghÄ©a công ty anh Ä‘i. Vâng, cám Æ¡n anh. Tôi sẽ nói chuyện vá»›i anh sau. Tạm biệtâ€



Yoochun không muốn là kẻ nghe lén, những từ đó chỉ vô tình lạc vào tai anh ấy. Anh giả vỠnhư không nghe thấy gì, rồi cứ thế băng qua phòng khách để vào bếp.

Vợ anh đã ngắt Ä‘iện thoại và cÅ©ng theo sau anh “Anh đói à? Em sẽ làm bữa tối cho…â€

Yoochun lỠđi khi mở tủ lạnh và tự lấy những nguyên liệu cần thiết. Anh biết vợ mình vẫn kiên nhẫn đứng ở cửa, nhưng anh không muốn để mắt đến.



“…em… sẽ ở phòng khách nếu anh cần ai đó giúp đỡâ€


Khi tiếng bước chân đã xa dần, Yoochun cũng không buồn quay lại.




Há»c bổng? Tăng lên 2000? HÆ¡n 10 suất?

Liệu có phải vợ anh không phải là ngưá»i như Yoochun đã nghÄ©? Vợ anh có lẽ không giống vá»›i ngưá»i cha cay độc, ngưá»i đã ép buá»™c Yoochun phải kết hôn vá»›i con trai ông ta?

Có phải Yoochun đã sai khi căm ghét cả gia tộc hỠKim, đặc biệt là vợ anh ấy, vì những gì mà cha vợ anh đã làm với anh không?




================================





Sau khi nấu và ăn bữa tối má»™t mình, Yoochun khoác vá»™i chiếc áo jacket và rá»i khá»i căn biệt thá»±. Anh tá»± há»i mình có nên đến quán bar, rồi hai tiếng sau trở vá» "nhà",à không, vá» căn biệt thá»± này cùng vá»›i mùi rượu và nước hoa nồng nặc khắp ngưá»i hay không. Tất cả những chuyện đó có thể làm ngưá»i vợ cá»§a anh chết ngất Ä‘i được.


Nhưng sau đó Yoochu lại tá»± há»i không biết vợ anh đã từng tức giận bao giá» chưa. Hai ngày nay, từ khi kí giấy đồng ý kết hôn, Yoochun đã lá» Ä‘i vợ mình. Anh không nói má»™t lá»i, thậm chí không buồn nhìn mặt. Thế nhưng vợ anh vẫn không há» quát tháo, cằn nhằn như má»™t thằng nhóc quen được nuông chiá»u giống như anh đã tưởng tượng.


Không, anh sẽ không đến quán bar. Yoochun là má»™t ngưá»i sống có nguyên tắc riêng, anh ghét sá»± thật rằng anh đã kết hôn vá»›i má»™t ngưá»i mà anh không quen, không yêu, nhưng anh sẽ không tá»± huá»· hoại cÆ¡ thể mình bằng rượu và thuốc lá chỉ để chá»c vợ mình nổi giận.




Vậy, anh ấy có thể làm gì đây?


Äáng lẽ, Yoochun không nên làm Ä‘iá»u này, nhưng anh vẫn bất chấp tất cả.
Anh gá»i má»™t chiếc taxi và mất khoảng 15 phút để đến căn há»™ mà có lần anh đã gá»i nó là ngôi nhà thứ hai.


15 phút sau, anh trả tiá»n xe và giữa con đưá»ng giá lạnh, anh đứng đó, ngước nhìn khung cá»­a sổ cá»§a căn há»™. Äèn vẫn còn sáng, và anh trông thấy má»™t chiếc bóng Ä‘ang chuyển động.

Khi Yoochun nhìn thấy tình yêu cá»§a anh bước ra bancon, anh vá»™i vàng nấp vào bóng đêm để tránh bị nhìn thấy. Nhưng...ngưá»i anh yêu không nhìn xuống để tìm anh.

Cậu ấy Ä‘ang nhìn lên bầu trá»i, Ä‘ang đếm những vì sao, như trước đây hỠđã từng cùng nhau…


Flashback……………




“Mình cùng đếm sao Ä‘i!â€


“Chúng ta sẽ không bao giỠđếm hết được!â€


“Tốt, vậy thì cứ ngồi đây trong vòng tay nhau cho đến khi đếm hết thì thôiâ€


“Nhưng…â€


“Äó có nghÄ©a là “không bao giá»â€. Chừng nào chúng ta còn đếm sao, thì đến chừng đó, anh sẽ không bao giỠđể em Ä‘iâ€


“Nghe giống như anh sẽ mắc kẹt vá»›i em mãi mãi rồiâ€


“Mãi mãi vẫn chưa đủ đâu, tình yêu àâ€



Endflashback………………….






Nhưng… hỠđã không thể mãi mãi cùng nhau. Bởi vì Yoochun đã buông tay. Vì lợi ích của gia đình, của công ty, anh đã để tình yêu của mình ra đi…

Khi nhìn thấy ngưá»i anh yêu Ä‘ang Ä‘ong đầy nước mắt và không ngừng đếm những ngôi sao trên bầu trá»i đêm…Yoochun cảm thấy đôi mắt mình ướt đẫm....

“Anh… xin lá»—i….â€





--------------------------------






Äã ba giá» sáng, Yoochun đã đứng đấy, nhìn ngưá»i anh yêu suốt hai giỠđồng hồ cho đến khi ngưá»i đó rá»i rá»i bancon. Vì đã quá trá»… để bắt xe, và cÅ©ng chưa muốn vá» sá»›m, Yoochun quyết định Ä‘i bá»™ má»™t chặng đưá»ng dài để quay vá» căn biệt thự…




Khi bước vào trong, anh nhìn thấy má»™t thân ngưá»i nằm trên chiếc ghế sopha đắt tiá»n. Má»™t cách vô thức, Yoochun bước lại gần và quan sát dáng ngưá»i Ä‘ang ngá»§ ấy.


Lần đầu tiên, Yoochun nhìn ngắm má»™t cách cẩn thận nét mặt vợ mình. Gương mặt cậu ấy có những đưá»ng nét má»m mại, hàng mi dài che lên đôi mắt Ä‘ang khép chặt, cậu có má»™t chiếc mÅ©i nhá» và má»™t đôi môi hồng tươi tắn. Làn da cậu trắng hồng má»m mại, không má»™t chút tì vết. Cậu ấy… trông giống như má»™t thiên thần...


Cậu chẳng có điểm nào giống cha cậu.

CÅ©ng chẳng có Ä‘iểm nào giống má»™t thiếu niên, má»™t cậu ấm hư há»ng như Yoochun đã từng nghÄ©.



Và thật sá»±, Yoochun ước gì cậu là má»™t cậu ấm hư há»ng để anh có thể dá»… dàng căm ghét cậu ấy hÆ¡n. Nhưng vá»›i thiên thần này, ngưá»i đã đối xá»­ vá»›i anh quá tốt ngay cả khi anh lá» Ä‘i sá»± tồn tại cá»§a cậu, thật sá»± không thể dá»… dàng ghét được.



Có lẽ nên cho cậu ấy một cơ hội, Yoochun cân nhắc.





Anh chớp mắt thôi không nhìn ngắm gương mặt thánh thiện đó khi chợt trông thấy một cử động nhẹ. Cậu ấy đã thức giấc và đang gượng dậy.


“Xin lá»—i, em định chá» anh, nhưng rốt cuá»™c lại ngá»§ quên…â€



“Vào phòng em ngá»§ Ä‘iâ€_Yoochun nói bằng giá»ng lạnh nhạt và tá» vẻ bị làm phiá»n. Sau đó anh bước lên cầu thang hướng vá» phòng làm việc, nÆ¡i anh đã ngá»§ ở đấy suốt hai ngày qua.


Ngay khi anh bước đến bậc cuối cùng trên đỉnh cầu thang, từ bên dưới, ở chân cầu thang vang lên má»™t giá»ng nhẹ nhàng.


“Gịong nói cá»§a anh rất tuyệtâ€


Yoochun ngừng bước, nhưng vẫn không quay lại nhìn. Bất ngá» trước sá»± trong sáng trong lá»i nói ấy, Yoochun đáp trả má»™t cách ân cần.



“Äi ngá»§ Ä‘iâ€





=======================




Yoochun bước ra khá»i công ty, Ä‘i vào những con đưá»ng tối. Anh đã ở đó cả ngày hôm nay, từ sáng sá»›m cho đến tận lúc má»i nhân viên đã vá» hết. Anh đã trải qua 3 ngày vá»›i chỉ toàn công việc và công việc, nhưng cuối cùng, anh cÅ©ng đành bá» cuá»™c trong chuyện cố tá» ra bận rá»™n.



Thấy đã quá trá»…, Yoochun dá»± định lại tìm đến vá»›i ngưá»i anh yêu. Anh muốn trở lại chá»— bóng đêm mà anh đã ẩn mình vào đó đêm qua, thế nhưng má»™t cÆ¡n mưa bất chợt ập đến làm tiêu tan kế hoạch cá»§a anh.



Anh bật ra má»™t tiếng nguyá»n rá»§a khi cÆ¡n mưa bắt đầu trở nên nặng hạt. Ngay khi vừa định sải chân bước xuyên qua màn mưa thì anh chợt nhìn thấy má»™t bóng ngưá»i Ä‘ang chạy lại vá»›i má»™t chiếc ô lá»›n.



Khi ngưá»i đó đã an toàn đứng bên anh, chiếc ô được nâng lên cao làm lá»™ ra má»™t nụ cưá»i thánh thiện.

“Chào. Em không nghÄ© hôm nay anh có mang theo ô nên em đến tìm anh.â€



Theo phản xạ, Yoochun đã muốn cám Æ¡n. Nhưng anh dừng lại kịp lúc và chỉ quay ngoắt ngưá»i Ä‘i. Anh đứng yên đó vá»›i đôi tay cho vào túi và ánh mắt hướng thẳng vá» phía trước, trông có vẻ, thà rằng anh cứ đứng đó chá» mưa tạnh còn hÆ¡n phải chia sẻ cùng vợ mình má»™t chiếc ô.





“Em… em đã mang cho anh má»™t chiếc ô khác, để anh không phải che cùng em...â€_cậu lại nói.



Ngưá»i đàn ông lá»›n hÆ¡n không thể làm gì khác ngoài việc quay nhìn nụ cưá»i thiên thần ấy má»™t cách ngạc nhiên. Vợ anh đưa cho anh chiếc ô Ä‘ang cầm trên tay và ra hiệu anh nhận nó. Sững ngưá»i, Yoochun đón lấy.


Má»™t cách vô tư, ngưá»i thấp hÆ¡n xoay Ä‘i để mở má»™t chiếc ô khác. Cậu bước má»™t bước cách xa Yoochun để hai chiếc ô không va vào nhau. Và nó để lại má»™t khoảng trống rá»™ng giữa hai ngưá»i.


“Anh sẵn sàng Ä‘i chưa?â€_Cậu ấy lại mỉm cưá»i dịu dàng vá»›i Yoochun.



Yoochun quay ngưá»i Ä‘i để cắt đứt hai giây khi ánh mắt há» chạm vào nhau. Cứ thế, anh bắt đầu bước ra ngoài, Ä‘i vào màn mưa dày đặc.

Vợ anh cũng nối gót theo sau, cậu không đi bên cạnh, mà đi phía sau, chỉ phía sau anh mà thôi.



Vẫn còn khá nhiá»u xe và bãi đỗ nằm phía bên kia con đưá»ng đối diện vá»›i công ty. Bước lại vạch trắng, hỠđứng đó, chỠđèn đỠmà không nói vá»›i nhau dù chỉ má»™t lá»i...




==================================================




--------------------
user posted image
Top
Park_Linh Offline
Gửi vào: Jun 13 2009, 09:50 AM


¢¾Saranghaeyo,JungSoo¢¾¢¾¢¾
****

Nhóm: Super Moderator
Bài viết: 127
Tham gia: 16-February 09
Thành viên thứ: 10


Cảnh cáo: (0%) -----






CHAPTER 2:




RAIN



Yoochun liếc nhìn vợ mình từ góc mắt và nhìn thấy một gương mặt buồn bã. Gương mặt thiên thần, đáng lẽ không được phép buồn chứ.

Có phải Junsu chỉ cố tá» ra bình thưá»ng, vui vẻ khi đứng trước Yoochun không? Khi Yoochun không nhìn thấy, cậu ấy sẽ đánh mất những Ä‘iá»u đó và chìm đắm vào sá»± yếu á»›t và tuyệt vá»ng? Cậu ấy phải chăng cÅ©ng chỉ là nạn nhân cá»§a sá»± Ä‘iá»u khiển và ra lệnh cá»§a cha cậu mà thôi?


Má»™t phút sau, chuyện xảy ra quá nhanh để Yoochun có thể kịp phản ứng. Xuyên qua màn mưa, anh nghe thấy má»™t tiếng còi xe rất lá»›n và má»™t tiếng hét thất thanh. Äầu anh xoay nhanh lại và nhìn thấy Ä‘iá»u Junsu Ä‘ang thấy.


Nhưng không như Yoochun, Junsu đã hành động rất nhanh, cậu hất Ä‘i chiếc ô trên tay và phóng ra giữa con đưá»ng lá»›n, gần như trượt ngã vì ẩm ướt.

Yoochun nhìn Junsu chạy đến trước đầu chiếc xe Ä‘ang nhấn còi và đẩy thân ngưá»i nhá» bé ra khá»i con đưá»ng trong sợ hãi. Vài giây sau, chiếc xe, tất nhiên được Ä‘iá»u khiển bởi má»™t kẻ say rượu, phóng vụt qua chá»— Junsu và thân ngưá»i nhá» bé Ä‘ang nằm phía bên kia đưá»ng.



Yoochun nhanh chóng chạy đến để nhìn thấy Junsu đang ôm chặt trong lòng một đứa bé trai. Ngay sau đó, một phụ nữ cũng vội chạy lại và không ngừng cám ơn Junu vì đã cứu con trai bà.


Junsu đã ngã rất nặng, mặt đưá»ng trải nhá»±a lạnh cứng đã cắt má»™t vết khá sâu trên cằm cậu và làm rách cả ống tay áo. Cậu vừa phá»§i Ä‘i những vết dÆ¡ bám trên ngưá»i vừa mỉm cưá»i.


“Không sao, không cần cám Æ¡n đâuâ€_cậu nói vá»›i ngưá»i phụ nữ khi cậu và đứa bé đã đứng dậy. Cậu cúi ngưá»i xuống đứa bé Ä‘ang khóc và Yoochun không thể bá» qua nét mặt chau lại Ä‘au đớn cá»§a cậu khi làm vậy.



Bằng má»™t giá»ng ngá»t ngào, cậu bảo đứa bé.

“Äừng chạy ra đưá»ng như thế nữa nhé? Bé làm mẹ bé lo lắng đấy!â€


Äứa bé khóc nức nở gật đầu vá»›i cậu rồi quay sang mẹ mình. “Mẹ Æ¡i,con xin lá»—i!â€

Yoochun thật sá»± rất thích nụ cưá»i trên gương mặt Junsu khi đó, khi cậu nhìn đứa trẻ ôm lấy ngưá»i mẹ.

Thêm vài lá»i cám Æ¡n nữa, ngưá»i mẹ cùng đứa trẻ má»›i bước Ä‘i.



Yoochun nãy giá» chỉ đứng đó im lặng, chiếc ô cá»§a anh phá»§ lên cả hai ngưá»i vì ô cá»§a Junsu đã bị cậu hất Ä‘i và Ä‘ang nằm ở bên kia đưá»ng.


“Cám Æ¡n…â€_Junsu cưá»i vá»›i anh_ “Äể em qua đó lấy lại ôâ€


“Em không…â€_Yoochun lên tiếng, nhưng Junsu đã lại bước vào màn mưa má»™t lần nữa. Yoochun nhìn cậu cúi nhặt chiếc ô rồi băng qua đưá»ng để hướng đến bên anh.


â€œÄÆ°á»£c rồi, mình Ä‘i thôiâ€_Junsu nói.


“Em… có cần đến bệnh viện không? Em Ä‘ang chảy máu kìaâ€_Yoochun nói. Và Junsu dưá»ng như bất ngá» trước việc Yoochun Ä‘ang trò chuyện vá»›i cậu, lần thứ hai và vá»›i những từ ngữ rất ân cần.


“Em ổn màâ€_Junsu mỉm cưá»i_ “Anh không cần lo cho emâ€



LO CHO? Park Yoochun lại lo cho má»™t ngưá»i nhà há» Kim sao? Bá»—ng nhiên, ý tưởng đó thật sá»± khiến anh bá»±c tức.


Quay ngưá»i Ä‘i vá»›i má»™t khuôn mặt lạnh tanh, Yoochun tiến đến bãi đỗ xe, và phía sau anh Junsu cÅ©ng không ngừng nối bước





==================================




Há» Ä‘i hai chiếc xe riêng bịêt, Junsu lái xe vá»›i má»™t khoảng cách an toàn phía sau Yoochun và không ngừng dõi theo anh ấy. Äiá»u đó làm Yoochun bá»±c thêm. Anh không thích việc Junsu quá tá»­ tế, quá quan tâm đến anh… vì anh có thể cảm thấy bức tưá»ng phòng thá»§ cá»§a mình Ä‘ang sụp đổ.

Lái xe nhanh hơn, Yoochun vượt qua giới hạn tốc độ và thậm chí vượt cả đèn đỠvà để Junsu tụt lại phía sau chỠđèn xanh.


Bây giá», anh đã đứng ở bãi đỗ xe cá»§a căn biệt thá»±, chá» Junsu chạy vào sau. 10 phút trôi qua, anh vẫn không thấy xe cá»§a Junsu.


Không thể mất nhiá»u thá»i gian như thế được. Rốt cuá»™c câu ấy Ä‘ang ở đâu ?



15 phút trôi qua, Yoochun nhận thấy bản thân mình Ä‘ang lo lắng. Phải, Park Yoochun Ä‘ang lo lắng cho má»™t ngưá»i nhà há» Kim.

Nhưng ngưá»i há» Kim này khác hẳn. Cậu ấy không làm gì tổn hại đến Yoochun cả. Cha cậu ấy má»›i là kẻ chá»§ mưu, không phải cậu ấy. HÆ¡n nữa, Kim Junsu là má»™t ngưá»i tốt và biết quan tâm. Cậu ấy đã cứu má»™t đứa trẻ mà chẳng mất đến 2 giây suy nghÄ©, không màn đến việc nó có thể làm vấy bẩn quần áo hay khiến chính bản thân cậu rÆ¡i vào nguy hiểm. Rốt cuá»™c thì cậu ấy không đáng để bị đối xá»­ như thế, vì những việc mà cha cậu đã làm.


Và theo như tất cả những gì mà Yoochun biết, cậu ấy cũng bị chính cha mình ép buộc trong cuộc hôn nhân này.

Cha cậu đã không quan tâm nhiá»u đến con trai mình, luôn trao cho cậu ấy tiá»n bạc, mà không bao giá» có tình thương, Chẳng lẽ Ä‘iá»u đó thuá»™c vá» bản chất cá»§a những kẻ giàu có và tàn nhẫn ư?



Yochun nhìn xuống đồng hồ Ä‘eo tay. Äã gần 16 phút mà vẫn không há» thấy má»™t dấu hiệu nào cá»§a Junsu cả.

Còn hÆ¡n cả “lo lắngâ€, Yoochun khởi động xe và quay đầu lại. Anh rá»i khá»i bãi đỗ và trở ngược lại công ty, không ngừng tìm kiếm hai bên đưá»ng.



Cuối cùng anh cÅ©ng tìm thấy xe cá»§a Junsu ở phía bên kia con đưá»ng, nhưng đèn không sáng. CÆ¡n mưa nặng hạt không cho phép Yoochun nhìn rõ bên trong, dừng xe lại, anh bước xuống, bung chiếc dù cá»§a mình ra má»™t lần nữa.


Anh nhìn qua khung cá»­a chá»— ghế lái và thấy Junsu Ä‘ang ngồi đó, đôi mắt khép chặt, nhưng cặp chân mày chau lại thể hiện rõ rằng cậu ấy Ä‘ang rất Ä‘au. Cậu có bị thương không? Liệu cú ngã vừa nãy đã gây ra nhiá»u thương tích hÆ¡n so vá»›i những gì Yoochun nhìn thấy?

Vậy mà sau đó, Yoochun đã không hỠtỠra quan tâm gì đến vết thương của cậu ấy.



Cảm thấy nhịp tim đập nhanh hÆ¡n, Yoochun gá» lên cánh cá»­a. Junsu vẫn không cá»­ động. Anh đập mạnh hÆ¡n nữa và hét lên: “Kim Junsu! Kin Junsu, mở khoá xe ngay!â€


Cuối cùng, đầu Junsu cÅ©ng khẽ cá»­ động và đôi mắt cậu dần mở ra. Trông có vẻ mụ mị và mệt má»i, cậu ấy vương ngưá»i để mở khóa.


Ngay khi nghe thấy tiếng mở chốt, Yoochun mở tung cánh cá»­a và đặt tay mình lên trán Junsu. “Em ổn chứ? Em Ä‘au ở đâu? Anh sẽ đưa em đến bệnh viện.â€


“Không, không. Em chỉ hÆ¡i mệt thôi. Em thấy buồn ngá»§ nên đã tấp vào lá» má»™t lúc. Bây giá» em thấy khá hÆ¡n rồi. Em có thể lái xe tiếp mà.â€


Yoochun quay nhìn xe cá»§a anh rồi quay sang Junsu. “Lái thật chậm và cẩn thận. Anh sẽ ở ngay sau em trong trưá»ng hợp em cần giúp đỡ. Chỉ còn hai con đưá»ng nữa là đến nhà. Em có thể xoay xở được chứ?â€

Junsu mỉm cưá»i và gật đầu. “Cám Æ¡n anhâ€

Cố gắng tỠra không quá lo lắng, Yoochun đóng cửa lại và chạy vỠxe của anh ấy. Khi anh theo sau Junsu, anh nhận thấy Junsu đã lái xe nhanh hơn tốc độ mà cậu ấy nên có.


Cậu ấy mệt má»i và cậu ấy lại Ä‘ang tăng tốc? Tại sao? Äể cậu có thể vá» nhà thật nhanh và ngá»§ ư? Thật quá nguy hiểm và trẻ con!



Khi hỠđã an toàn đỗ vào bãi xe cá»§a biệt thá»±, Yoochun bước nhanh đến xe Junsu vá»›i má»™t cái cau mày giận dữ. “Em có nhận ra mình đã Ä‘i nhanh như thế nào không hả? Trên mấy con đừơng trÆ¡n trợt đó, em sẽ không thể Ä‘iá»u khiển được thắng xe nếu có chuyện xảy ra !â€_Anh quát lên.


Junsu nhìn xuống má»™t cách buồn bã “Em xin lá»—i. Em biết anh đã bảo phải chạy chậm và cẩn thận. Nhưng đã trá»… rồi và em không muốn làm phiá»n anh quá lâu… nên em đã chạy nhanh hÆ¡n…â€

Cậu ấy nêu lý do cá»§a mình. Là vì Yoochun Ä‘ang theo sau cậu ấy, cậu không muốn làm phiá»n Yoochun vá»›i công việc nhàm chán đó. Và Yoochun cuối cùng lại trút má»™t cÆ¡n giận dữ xuống ngưá»i cậu.



Yoochun luồn má»™t tay vào tóc trong sá»± hối hận “Xin lá»—iâ€


Junsu ngước mặt lên và đôi mắt cậu mở rá»™ng khi nghe thấy lá»i nói đó. Má»™t nụ cưá»i tha thứ nở nhẹ trên đôi môi cậu và Yoochun cảm thấy sá»± tá»™i lá»—i Ä‘ang đánh gục anh lần thứ hai.


“Anh không cần phải xin lá»—i. Chính em má»›i nên xin lá»—i vì đã làm mất thá»i gian cá»§a anh. Äến lúc này thì em ổn rồi. Anh nên ngá»§ sá»›m Ä‘i, cả ngày làm việc đã mệt lắm rồi.â€


Yoochun đã muốn đỠnghị gíup đỡ, muốn bảo Junsu cÅ©ng nên nghỉ ngÆ¡i sá»›m, nhưng anh lại không thể tìm được lá»i nào. Nó thật không thoải mái lắm và lòng tá»± ái cÅ©ng không cho phép Yoochun thừa nhận rằng anh quan tâm đến Junsu.



Không má»™t lá»i nào, anh quay ngưá»i và bước vào căn biệt thá»±, bá» lại Junsu ở đó, má»™t mình…





=========================================




Yoochun rá»i khá»i phòng làm việc và bước xuống cầu thang. Anh dùng phòng tắm dành cho khách để tắm và thay đồ, những bá»™ đồ mà anh đã cất tại phòng làm việc.


Sảng khoái và tỉnh táo, anh Ä‘i vào nhà bếp, hy vá»ng gặp được Junsu ở đó.

Nhưng anh không nhìn thấy cậu ấy.



Äoán rằng vụ tai nạn đêm qua đã gây nhiá»u tổn hại hÆ¡n so vá»›i những gì Junsu thừa nhận. Yoochun bước lên lầu và rẽ vào phòng ngá»§ chính. Cá»­a khóa.


“Em có trong đó không?†Yoochun gõ cửa.


“Em ổn, cám Æ¡n anhâ€_Má»™t giá»ng khản đặc trả lá»i và Yoochun đã phải căng tai lên để có thể nghe thấy.


“Em chắc chứ? Em có cần bác sÄ© không?â€Yoochun đỠnghị.

“Em khoẻ mà†Lại giá»ng nói đầy má»i mệt đó.



â€œÄÆ°á»£c thôi†Yoochun cau mày. Anh quay lưng Ä‘i, nhưng không thể bước dù chỉ má»™t bước nhá». Chân mày anh nhíu lại, anh xoay mặt vá» phía cá»­a. “Mở cá»­a ra !â€


“Em khoẻ mà†cÅ©ng lại giá»ng nói đó.


“Em nghe không “khoẻâ€. Mở cá»­a ra ngay !†Yoochun đánh mạnh vào cánh cá»­a buồng.


“Làm Æ¡n, Ä‘i Ä‘i. Em sẽ ổn màâ€


“Nếu em không mở cá»­a ra ngay bây giá». Anh sẽ phá sập nó !†Yoochun Ä‘e doạ. Anh đã giÆ¡ cao chân và chuẩn bị đá vào cánh cá»­a khi Junsu cuối cùng cÅ©ng xuôi theo.


Cậu đã mở cá»­a ra và Ä‘ang cưá»i vá»›i Yoochun. “Em xin lá»—i, anh cần gì sao? Anh đói à? Em có thể nấu bữa sáng cho anhâ€


Yoochun cảm thấy tim mình khẽ nhói lên anh khi nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt cá»§a Junsu, má»™t gương mặt thiên thần đầy má»i mệt. Vết sẹo trên cằm, bị gây ra khi cá» sát vào mặt đưá»ng hôm qua, dưá»ng như bị bầm Ä‘en và tương phản hoàn toàn vá»›i làn da tái nhợt cá»§a cậu.


“Không phải lúc này†Yoochun chau mày. Anh đẩy cánh cá»­a mở rá»™ng ra và quay ngưá»i Junsu lại. Hướng Junsu vá» giưá»ng, anh đẩy cậu xuống nệm. “Nằm xuốngâ€


“Nhưng bữa sáng cá»§a anh…â€


“Anh không cần em làm ô nhiễm bữa sáng và khiến anh cũng bệnh theo†Yoochun nói.
Ngay lập tức anh cảm thấy hối hận khi nhìn gương mặt cắn rứt của Junsu.


Không thể nói gì thêm, anh ấn Junsu nằm hẳn xuống và đắp má»™t chiếc chăn lên ngưá»i cậu. Sau đó anh xuống lầu để lấy má»™t chiếc khăn và má»™t chậu nước ấm.


Khi Yoochun trở vào phòng ngá»§ thì Junsu đã không còn nằm trên giưá»ng nữa...






================================================


--------------------
user posted image
Top
Pé Chi kute Offline
Gửi vào: Jul 17 2009, 08:14 AM


D
*

Nhóm: Members
Bài viết: 1
Tham gia: 17-July 09
Thành viên thứ: 115


Cảnh cáo: (0%) -----


nói sao nhỉ,quả thật em Ä‘á»c fic này thấy rất...Ä‘au.Su cứ như má»™t thiên thần nhưng phải chịu quá nhiá»u Ä‘au khổ
Top
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

<{T_OPTS}> <{A_REPLY}><{A_POST}>

 



.: Get Shoutmix :.

.: FRIEND :.

.:DBSJee Vietnamese fansite:. .::. .:SMStar- Mess from SMTown:. .:Super Junior - We are a family:. .:.:KiHae Vietnamese Fansite :.:. .:Teukie's family VN:. .:Fc:. .: TVfXQVN - Behind the Gods we trust:. .:BoAVnFC :. .:YunJae's Heaven:. .:DBSGLove:. .::. .: Angel Wings- Leeteukvn:.
Lo-Fi Version
   Script Execution time: 0.8904    11 queries used    GZIP Bật
Tác vụ cuối của bạn vào lúc: A minute ago